Từ rừng tràm hoang vu đến nguồn thu trăm triệu mỗi năm ở miền Tây

Giữa vùng đất U Minh Hạ nắng gió, có một khu rừng tràm rộng hàng chục hecta luôn xanh rì quanh năm. Nơi ấy không chỉ là lá phổi của vùng đất ngập nước, mà còn là “kho báu” âm thầm nuôi sống con người bằng cá đồng, mật ong rừng và những sản vật thuần khiết của thiên nhiên.
Chủ nhân của khu rừng là Huỳnh Duy Thái – một chàng trai trẻ lớn lên cùng bùn non, xuồng máy và mùi hoa tràm thoang thoảng mỗi mùa gió bấc.
Lớn lên từ gian khó, học nghề giữa rừng sâu

Tuổi thơ của Thái không gắn với sách vở hay đồ chơi hiện đại. Ngay từ khi còn rất nhỏ, anh đã theo cha vào rừng giăng lưới, đặt dớn, bắt cá đồng để phụ giúp gia đình. Khi mới hơn 10 tuổi, Thái đã biết cách tự xoay xở giữa rừng tràm mênh mông.
Gia đình có rừng nhưng cuộc sống vẫn bấp bênh. Cây tràm phải nhiều năm mới đến kỳ khai thác, còn thu nhập hằng ngày chủ yếu trông chờ vào cá đồng và mùa mật ong rừng – thứ “lộc trời” vừa quý vừa khó đoán.
Nghề gác kèo ong – bài học không có trong sách

Trong những lần theo người lớn đi lấy mật, Thái dần học được nghề gác kèo ong. Không ai chỉ dạy bài bản, anh quan sát từ hướng gió, độ cao, độ ẩm cho đến mùa hoa tràm nở. Những lần bị ong đốt sưng tay, chảy nước mắt giữa rừng sâu trở thành “học phí” để đổi lấy kinh nghiệm.
Dần dần, anh hiểu rằng: muốn ong về nhiều thì phải giữ rừng tốt, đặt kèo đúng mùa và đúng vị trí. Ong rừng rất “khó tính”, nhưng nếu chiều được tập tính của chúng, mật thu về sẽ thơm, sánh và vàng óng tự nhiên.
Mở rộng rừng tràm – giữ rừng để làm giàu lâu dài

Khi tích lũy đủ vốn và kinh nghiệm, Thái quyết định đầu tư lớn: mở rộng diện tích rừng tràm lên 75 hecta. Mục tiêu không phải khai thác gỗ, mà là giữ rừng để nuôi ong, giữ cá và khai thác sản vật theo cách bền vững.
Mỗi năm, hàng trăm kèo ong được dựng lên giữa rừng. Nhờ hiểu rõ quy luật tự nhiên, lượng mật ong thu về lên đến hàng trăm lít, mang lại nguồn thu ổn định hàng trăm triệu đồng.
Khi mạng xã hội trở thành “chợ quê giữa rừng”
Có giai đoạn, mật ong làm ra nhưng tiêu thụ chậm. Không chờ may mắn, Thái tự học quay video, ghi lại cuộc sống gác kèo ong, lấy mật giữa rừng tràm và chia sẻ lên mạng xã hội.
Những hình ảnh mộc mạc, chân thật về thiên nhiên miền Tây nhanh chóng thu hút hàng trăm nghìn người theo dõi. Mật ong rừng được bán nguyên tổ, người mua tự vắt, tự kiểm chứng chất lượng. Uy tín được xây bằng sự thật, không quảng cáo quá đà.
Không tận diệt – rừng còn thì người còn

Ngoài mật ong, Thái còn khai thác cá đồng, rắn, lươn… nhưng luôn giữ nguyên tắc: không bắt con non, không tận diệt, không động đến loài quý hiếm.
Chính cách làm này giúp hệ sinh thái rừng tràm luôn cân bằng. Cá còn, ong còn, rừng vẫn xanh – và nguồn thu không bị cạn kiệt theo thời gian.
Câu chuyện làm giàu từ rừng tràm miền Tây
Ngày nay, khu rừng tràm không chỉ nuôi sống gia đình Thái mà còn tạo việc làm cho nhiều lao động địa phương với thu nhập ổn định. Với chiếc xuồng máy, anh có thể đi xuyên rừng nhiều ngày mà không cần bản đồ – từng lối rạch, từng hàng tràm đã trở thành một phần ký ức.
Câu chuyện ấy cho thấy: ở miền Tây, làm giàu không nhất thiết phải rời quê. Đôi khi, biết giữ rừng, hiểu thiên nhiên và khai thác đúng cách chính là con đường bền vững nhất.