🐍 Từ xác rắn miền Tây đến những món trang sức khiến người ta phải nhìn lại
Ở miền đất cuối trời Tổ quốc, nơi những con kênh nhỏ đan xen ruộng lúa và rừng đước, có một chàng trai trẻ chọn cho mình con đường rất khác. Không văn phòng, không bảng hiệu. Thứ anh gắn bó mỗi ngày là xương rắn – những mảnh vật liệu tưởng chừng bị bỏ quên, nay được hồi sinh dưới hình hài trang sức.

Chàng trai ấy là Trịnh Quang Nhã, người đang âm thầm tạo nên một thế giới nghệ thuật rất riêng giữa lòng Cà Mau.
Một khởi đầu không giống ai
Hành trình của Nhã không bắt đầu bằng một kế hoạch lớn. Chỉ là một lần tình cờ lướt mạng, nhìn thấy những bộ tiêu bản xương động vật ở nước ngoài, anh dừng lại lâu hơn một chút. Rồi tò mò. Rồi thử làm. Và rồi… không dứt ra được.
Không trường lớp, không ai chỉ dẫn trực tiếp. Mọi kỹ thuật đều đến từ việc tự mày mò, sai rồi sửa. Có những ngày, cả chục mẫu xương phải bỏ đi vì xử lý sai, lắp nhầm khớp, hoặc đơn giản là chưa đủ kiên nhẫn. Nhưng chính những lần thất bại đó lại giúp Nhã hiểu sâu hơn về cấu trúc, tỷ lệ và “ngôn ngữ” của xương.
Khi đam mê bị xem là kỳ lạ
Sống trong căn nhà nhỏ ở TP Cà Mau, Nhã tận dụng một góc để làm nơi chế tác. Xác rắn mua lại từ chợ, dụng cụ mổ xẻ, nhíp, khuôn đúc… dần xuất hiện nhiều hơn. Những ngày đầu, cha mẹ anh không khỏi lo lắng khi thấy con trai mang về những thứ mà nhiều người né tránh.
Nhưng theo thời gian, họ nhận ra đó không phải là sự ám ảnh, mà là một đam mê nghiêm túc.
Biến xương rắn thành trang sức đeo trên tay

Không dừng ở tiêu bản trưng bày, Nhã nghĩ xa hơn: tại sao không đưa xương rắn vào đời sống?
Từ đó, những chiếc nhẫn, vòng tay, dây chuyền từ xương rắn ra đời.
Để tạo nên một món trang sức hoàn chỉnh, xương rắn phải trải qua nhiều công đoạn: lọc thịt, xử lý bằng côn trùng, tẩy trắng, sắp xếp đúng cấu trúc giải phẫu. Sau đó, Nhã dùng nhựa resin để cố định các đốt xương trong khuôn, vừa giữ được hình dáng nguyên bản, vừa đảm bảo người đeo không bị cấn hay đau.

Có chiếc nhẫn mất vài ngày, có chiếc kéo dài cả tuần. Chỉ cần một bọt khí nhỏ xuất hiện trong quá trình đổ resin, toàn bộ sản phẩm có thể phải làm lại từ đầu.

Giá trị nằm ở cảm xúc, không chỉ sự độc lạ
Nhiều người tìm đến trang sức xương rắn vì sự khác biệt. Nhưng với Nhã, điều anh theo đuổi không chỉ là “độc – lạ”.
Anh muốn mỗi sản phẩm gợi lên một cảm xúc: về sự tái sinh, về vòng đời, về vẻ đẹp ẩn sau những gì từng bị bỏ đi. Có khách mua để sưu tầm. Có người xem đó như một vật mang ý nghĩa tinh thần. Có người đơn giản chỉ muốn sở hữu một món trang sức không giống bất kỳ ai khác.
Từ những món có giá vài trăm nghìn đến những bộ tiêu bản trị giá hàng chục triệu đồng, tất cả đều được làm thủ công, không sao chép, không rập khuôn.

Một con đường riêng giữa miền Tây
Không ít lần, Nhã bị gọi là “kỳ quặc”. Nhưng anh không bận tâm. Với anh, xương không gắn liền với cái chết, mà là nền tảng của sự sống – sạch sẽ, trật tự và đầy tính thẩm mỹ.
Giữa miền Tây hiền hòa, nơi nhiều người chọn lối đi quen thuộc, Trịnh Quang Nhã âm thầm đi con đường của riêng mình. Chậm, khó, nhưng vững vàng.