🥘 Lên Lầu Ăn Lẩu Mắm – Một Góc Miền Tây Giữa Lòng Phố Thị
Giữa thành phố đông đúc, nơi xe cộ chen nhau từng mét đường, có những quán ăn không cần bảng hiệu lớn, không cần quảng cáo rầm rộ, nhưng vẫn đủ sức níu chân người ta suốt hàng chục năm. Và quán lẩu mắm “núp” trên lầu ở khu Nguyễn Văn Đậu là một nơi như thế.
Nếu chỉ lướt qua con đường ấy, rất có thể bạn sẽ chẳng bao giờ biết rằng phía trên tầng cao của một căn nhà nhỏ lại đang âm thầm tỏa ra mùi mắm quen thuộc – thứ mùi gợi nhớ sông nước, ghe xuồng, và những bữa cơm chiều của miền Tây Nam Bộ.
Có những quán ăn phải… có duyên mới tìm được
Quán không nằm dưới mặt tiền. Muốn ăn, bạn phải gửi xe, hỏi thăm, rồi men theo chiếc cầu thang xoắn hẹp để lên lầu. Cảm giác lúc đó không giống đi ăn, mà giống như đang đi tìm một câu chuyện cũ đã được truyền miệng qua nhiều thế hệ.
Không gian trên lầu nhỏ nhắn, bàn ghế giản dị, không thực đơn cầu kỳ. Ở đây chỉ có đúng một món: lẩu mắm. Nhưng cũng chính vì chỉ bán một món, nên mọi tâm huyết đều dồn hết vào nồi lẩu đang sôi nghi ngút kia.
Nồi lẩu mắm mang cả miền Tây lên phố

Nồi lẩu được dọn ra, mùi mắm cá linh quyện cùng sả ớt phi vàng lan khắp căn phòng. Nước lẩu được nêm đậm ngay từ đầu – kiểu đậm rất “miền Tây” – để khi thả rau, chan bún, vị mặn dịu xuống vừa vặn đến lạ.
Trong nồi là cà tím xào thịt béo mềm, cá hú cắt khúc vàng ươm. Rau ăn kèm thì xanh mướt: bông súng, kèo nèo, rau đắng, khổ qua… toàn những thứ rau gợi nhớ ruộng vườn, ao mương, con nước lớn ròng.
Ăn lẩu mắm ở đây không vội. Người ta nhúng rau chậm rãi, húp từng muỗng nước lẩu rồi khẽ gật đầu:
“Đúng vị này rồi.”
Hương vị giữ chân người cũ, gọi người mới

Có người đã ăn ở quán này từ mấy chục năm trước. Có người được cha mẹ dắt đi khi còn nhỏ, lớn lên vẫn quay lại, rồi lại dẫn theo con cháu. Họ nói, lẩu mắm thì nhiều nơi bán, nhưng cái vị quen thuộc thì hiếm.
Quán nhỏ, lối đi hẹp, nhưng cứ đến chiều là đông. Không ồn ào kiểu hàng quán lớn, mà rộn ràng như một bữa cơm gia đình: người bưng nồi, người dọn bàn, người rửa chén – tất cả xoay quanh nồi lẩu đang sôi.
Một góc chậm giữa nhịp sống nhanh
Giữa thành phố đổi thay từng ngày, quán lẩu mắm trên lầu ấy vẫn tồn tại theo cách rất riêng. Không chạy theo trào lưu, không cần “làm mới” hương vị. Chỉ cần giữ đúng cái chất mắm, cái tình của người nấu, và sự kiên nhẫn của những thực khách đủ duyên để tìm đến.
Với nhiều người, ăn lẩu mắm ở đây không chỉ là ăn một món đặc sản miền Tây.
Đó là ăn lại một ký ức.
Một chút quê.
Một khoảng bình yên hiếm hoi giữa phố thị vội vàng.