Bánh Bò Nướng Chảo & Hành Trình Tôi Tìm Lại Mùi Thơm Đã Lạc Mất

Tôi lớn lên giữa những buổi chiều đầy gió ở miền Tây, nơi con nước lững lờ trôi và nơi mẹ tôi vẫn hay nhóm bếp than để nướng những chiếc bánh bò chảo vàng mật cho mấy anh em.
Cái mùi đặc trưng của bột gạo ủ qua đêm, của cơm dừa béo nhẹ, và nhất là vị thơm thanh của đường thốt nốt… đã trở thành ký ức đẹp nhất của tuổi thơ tôi.
Nhưng rồi thời gian trôi, tôi rời quê, lên thành phố học hành, rồi làm việc. Những bữa ăn vội vã, những chiếc bánh mua ở cửa tiệm – không thứ gì gợi lại được hương vị năm nào.
Một chiều mưa – tôi thèm một mùi thơm đã mất

Hôm đó, đang ngồi trong căn bếp trọ nhỏ, tôi bỗng thèm quay quắt miếng bánh bò mẹ từng làm.
Không phải bánh hấp mềm hay bánh công nghiệp mua ngoài chợ.
Tôi thèm bánh bò nướng chảo – vàng óng, hơi cháy cạnh, xốp rễ tre, thơm nồng mùi thốt nốt đúng kiểu miền Thất Sơn.
Ý nghĩ muốn “làm lại y như xưa” chợt lóe lên rồi tắt ngay.
“Không có đường thốt nốt, sao mà đúng vị được?”
Tôi nói một mình, như tự gạt đi.
Nhưng đêm đó… tôi không ngủ được.
Ký ức mùi thốt nốt như muốn gọi tôi trở về.
Và rồi – tôi tìm được “chìa khóa”
Đường Thốt Nốt Dạng Viên Moun7ains 500g – Ngọt thanh từ Bảy Núi, An Giang
Hôm sau, như một sự tình cờ, tôi nhìn thấy đường thốt nốt Moun7ains – loại đặc sản vùng Bảy Núi được người ta ca ngợi là “ngọt thanh, thơm sạch, chuẩn vị An Giang”.
Tôi mở mô tả sản phẩm và tim đập thình thịch:
-
Nấu thủ công bằng bếp củi
-
Từ mật thốt nốt tươi, không pha tạp
-
Có dạng viên truyền thống và dạng bột tiện làm bánh
-
Giữ nguyên màu vàng mật đặc trưng
Chỉ một thoáng, tôi biết mình phải thử.
Lần đầu sau 10 năm – tôi nướng lại bánh bò chảo

Tối hôm nhận đường, tôi hì hục đánh bột, ủ men, chuẩn bị từng thứ nhỏ như thể đang mong đợi một cuộc gặp gỡ cũ.
Khi xé gói đường thốt nốt bột Moun7ains, chỉ một hơi thở cũng khiến tôi đứng lặng.Đúng rồi.
ĐÚNG CÁI MÙI THƠM ẤY.
Đường thốt nốt dạng bột Trần Gia Moun7ains – Ngọt lành từ An Giang
Ngọt nhưng không gắt.
Nồng nhưng không nén.
Ấm, thanh, và rất… miền Tây.
Tôi đổ lớp bột mỏng vào chảo nóng, đậy nắp.
Chờ đợi trong nôn nao.
Rồi tôi mở nắp.
Mặt bánh vàng mật.
Nổi phồng.
Rễ tre hiện rõ từng đường.
Mùi thốt nốt lan khắp phòng trọ nhỏ bé.
Tôi bật cười như đứa trẻ – một nụ cười mà chính tôi cũng đã lâu rồi không thấy mình cười như vậy.
Miếng bánh của ngày hôm qua – sống lại trong hôm nay

Tôi bẻ đôi chiếc bánh.
Hơi nóng tỏa lên, thơm nồng mùi đường thốt nốt.
Một miếng đưa vào miệng —
Cả tuổi thơ ùa về.
Như mẹ đang xoay cái chảo cũ.
Như gió sông Hậu thổi qua hiên nhà.
Như tiếng gà chiều gọi nhau về chuồng.
Và tôi biết:
Đường thốt nốt Moun7ains chính là chìa khóa đã mở lại ký ức ấy.
Từ đó, mỗi cuối tuần, bếp nhỏ của tôi lại sáng lửa.
Bạn bè đến chơi đều tròn mắt:
“Ủa sao bánh bò mà thơm vậy trời?”
“Ăn ngọt mà không bị gắt ha?”
Tôi chỉ cười:
“Tại tôi dùng đường thốt nốt Moun7ains đó. Vị này là vị miền Tây thiệt sự.”
Kết lại

Hóa ra những điều ta tưởng như đã mất – đôi khi chỉ đang chờ ta tìm về.
Nhờ đường thốt nốt Moun7ains, tôi đã có thể hồi sinh món bánh bò nướng chảo thân thương, và quan trọng hơn… hồi sinh một miền ký ức đẹp đẽ của mẹ, của quê hương.
Cảm ơn đường thốt nốt Moun7ains – vì đã mang miền Tây trở lại trong bếp nhỏ của tôi.