Bánh Quặng Miền Tây – Hương Tuổi Thơ Béo Thơm Khó Quên

Béo Thơm Hương Bánh Quặng – Một Góc Tuổi Thơ Miền Tây

Có những mùi hương chỉ cần thoáng qua thôi là cả một trời ký ức bật dậy. Với tôi, đó là mùi lá chuối phơi héo dưới nắng sớm, mùi gạo mới xay còn âm ấm và đặc biệt là cái vị béo ngai ngái của nước cốt dừa – tất cả hòa vào nhau tạo thành món bánh quặng mà má tôi thường làm mỗi khi nhà có dịp sum vầy.

1. Ký ức ùa về từ chiếc rổ bánh bên chợ

xay bot bang coi da o mien tay
Hình ảnh xay bột bên hiên nhà – ký ức không thể phai. (Ảnh traveleverywhere.vn)

Hôm nọ, khi len qua những sạp hàng buổi sớm, tôi bắt gặp một rổ bánh nhỏ xíu, gói bằng lá chuối xanh úa. Chỉ nhìn thôi, tim như khựng lại.

“Bánh quặng nè con!”, cô bán hàng nói với tôi.

Chỉ một câu đơn giản vậy thôi mà trong đầu tôi đã hiện lên căn bếp cũ, nền đất sậm màu, nơi anh em tôi từng háo hức đợi má làm bánh vào những ngày nghỉ học. Bánh quặng – món ăn dân dã của miền Tây sông nước – chẳng cầu kỳ, chẳng có nhân, chỉ hun hút vị gạo, vị dừa, vị ngọt thanh của thời thơ bé.

2. Những buổi sáng má xay bột và tiếng cối đá rì rầm

la chuoi nuoc cot dua hanh la lam banh quang
Nguyên liệu giản dị tạo nên món bánh quặng trứ danh. (Ảnh sưu tầm)

Để có mẻ bánh ngon, má luôn chọn gạo ngay ngắn từng hạt, đem vo sạch rồi ngâm từ đêm hôm trước. Sáng ra, khi gà vừa gáy, má đã lúi húi bên chiếc cối đá cũ kỹ đặt ngoài hiên.

Tiếng cối xoay nghiến vào nhau kèn kẹt – âm thanh báo hiệu một ngày mới bắt đầu. Tôi mở mắt trong tiếng động đó, lén nhìn qua khe cửa và thấy tấm lưng cong của má, mồ hôi thấm ướt quai áo. Không hiểu sao khi ấy, dù còn nhỏ, tôi cũng thấy sống mũi cay cay.

Má quay lại, bắt gặp chúng tôi đứng nép bên cửa liền cười hiền:

– Thức chi sớm vậy mấy đứa?

Chúng tôi thi nhau nói muốn phụ má. Vậy là anh Hai được sai ra vườn móc trái dừa khô, còn tôi và chị chạy đi hái lá chuối xiêm, rọc từng miếng, lau sạch rồi phơi cho vừa héo.

Khi má xay xong thì mọi thứ đã sẵn sàng: tô nước cốt dừa trắng ngà, rổ lá chuối mềm mại, chén hành lá xanh rì, cùng chút muối đường để nêm.

3. Nghệ thuật quấn lá và bí quyết để bánh thật ngon

Má bảo bánh quặng không khó làm, chỉ cần tỉ mỉ. Lá chuối được quấn thành phễu nhỏ, phần miệng thóp lại tròn trịa. Bột gạo pha với nước cốt dừa phải vừa tay – không loãng quá cũng không đặc quá. Múc bột vào đáy phễu, rắc một ít hành lá lên rồi gài phần lá thừa như đóng nắp.

Tất cả xếp vào xửng, đặt lên bếp.

Hơi nước nóng bốc lên làm cả gian bếp thơm nức. Mỗi lần mở nắp xửng, hơi trắng mù tỏa ra khiến gương mặt ai cũng ánh lên niềm vui.

Nhưng má nói, bánh ngon nhất hay không là nhờ “cái hồn của người làm”:
– Bột phải dai, phải béo, phải thơm. Làm gấp quá là hư hết.

Má vẫn vậy – làm gì cũng từ tốn, kiên nhẫn và đầy yêu thương.

4. Hương vị trở về trong những ngày hè

Bánh quặng trắng mịn, dẻo và thơm béo nước cốt dừa. (Ảnh sưu tầm)

Những ngày hè về quê, tôi luôn chờ khoảnh khắc được bóc từng miếng bánh quặng do má làm. Lột nhẹ lớp lá chuối, phần bánh trắng mịn hiện ra, mềm như sữa mà vẫn giữ được sự dẻo dai đặc trưng.

Đưa lên miệng, vị ngọt thanh lan dần, hòa cùng vị béo của dừa và chút mằn mặn rất nhẹ. Cái cảm giác đó – vừa giản dị vừa trọn vẹn – như kéo tôi về tuổi thơ êm đềm giữa miền Tây sông nước.


Bánh quặng không chỉ là món ăn.
Đó là hơi ấm của căn bếp xưa, là dấu tay của má, là những buổi sáng ướt mồ hôi nhưng tràn tiếng cười.

Và mỗi lần nhớ lại, tôi lại thấy lòng mình mềm đi – như cái bánh quặng mới chín, nóng hổi, thơm lừng.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *